Nhạc phẩm: TIỄN BIỆT ÂN SƯ (Video số 2) Kính dâng giác linh Hòa thượng thượng Hạnh hạ Tuấn, ân sư GĐPT Việt Nam tại Hoa Kỳ.
Nhạc và lời: Đức Quảng
Hòa âm: Giác An
Ca sĩ: Hiếu Ngọc – Quốc Thắng

  1. Lễ Tấn Phong
  2. Ngày Thứ Ba
  3. Ngày Thứ Năm
  4. Sáng Thứ Sáu
  5. Chiều Thứ Sáu (141 tấm ảnh)
  6. Sáng Thứ Bảy (268)
  7. Chiều Thứ Bảy (428)
  8. Tại Nhà Quàn (105)
  9. Cung Đón Di Quan (100)
  10. Tin Tức ngày Thứ Sáu (403)
  11. Chủ Nhật (ngày cuối) Lễ Trà Tỳ (705)
  12. Tại Hội An Việt Nam
  13. Lễ Bố Tát 11.06.2015

Có một bài hát viết về tổ chức GĐPT Việt Nam do nhạc sỹ Trần Nhật Thành sáng tác từ thuở nào mà tôi không biết. Bài hát “Tôi yêu màu lam” đã làm cho tôi yêu thích màu lam – màu của tổ chức GĐPT từ thuở nào mà tôi không còn nhớ rõ lắm. Phải chăng những năm tháng khi tôi mới lên năm lên bảy, có cơ hội theo cha mẹ đến chùa Quang Hòa, thuộc xã Lộc Hòa, huyện Đại Lộc tỉnh Quảng Nam. Để rồi sau đó, tôi được chính thức gia nhập GĐPT Mỹ An thuộc thôn Hoán Mỹ, xã Lộc Hưng, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam vào những năm, từ năm 1968 đến năm 1972. Trong những năm này hình như tôi không còn nhớ là có anh hay có chị nào hát cho tôi nghe bài hát này. Nhưng có một năm làm tôi nhớ nhất khi ấy tôi đã vừa tròn 38 tuổi, năm 1995 trong khi tôi đến chùa Viên Giác, tại thành phố Oklahoma, tiểu bang Oklahoma, Hoa Kỳ, để chứng minh và thuyết giảng cho trại huấn luyện huynh trưởng cấp 2, trại Huyền Trang 2. Trên sân khấu của đêm văn nghệ chào mừng trại huấn luyện này, tôi đã hát say sưa như chưa bao giờ được hát. Tôi đã trình diễn bài hát này trong tâm trạng yêu mến màu lam vô cùng tha thiết. Tôi nhớ rõ lắm, lúc ấy là đêm nhiệm mầu làm sao. Sau một màn vũ đặc biệt của các em Oanh vũ nam trong GĐPT Viên Giác, tôi đã hát bài hát này. Trước khi được hát, tôi lại cao hứng dẫn lời bạt cho bài hát này rằng: Cách đây trên 30 năm, Thầy cũng múa hát thật dễ thương như các em oanh vũ vừa trình diễn hôm nay. Tôi lại nói tiếp, có người hỏi tôi rằng tôi yêu màu lam tại sao tôi không còn mặc áo màu lam mà mặc áo màu nâu sậm? Tôi đã trả lời một cách đầy thơ mộng là: Vì màu áo nâu sậm của tôi đang mặc là được hòa từ màu đỏ của màu máu co¬¬n tim của mình với màu lam, màu đỏ mà đem hòa với màu lam chắc chắn thành màu đà, màu nâu. Cho nên trong chiếc áo màu nâu tôi đang mặc đã thấm đượm màu đỏ của máu trong tim tôi hòa với màu lam tôi đã từng mặc khi vẫn còn là đoàn sinh trong GĐPT.

Hình như hôm ấy tôi hát không được đúng nhịp điệu của bài hát cho lắm vì không có chuẩn bị trước để tập dợt với người sử dụng đàn Organ. Thế nhưng tôi vẫn tự hào là tôi hát rất hay. Sau khi bước xuống sân khấu văn nghệ, tôi đã gặp chị Tâm Minh Vương Thúy Nga được chị khen tặng là những lời bạt trên sân khấu để giải thích về màu áo nâu tôi đang mặc giống như Xuân Diệu đang làm thơ, tôi cũng vui thêm.

Kể từ đó mỗi lần có cơ hội được về sinh hoạt với GĐPT bất cứ ở đâu, bất cứ trại Huấn Luyện nào từ cấp đơn vị gia đình hay cấp miền hoặc trung ương, tôi rất mong được hát bài hát ấy và tôi cũng đã có một lần phát biểu là bài hát này, tôi cấm không cho ai được hát cả mà chỉ có tôi được độc quyền hát bài hát này.

Câu nói nầy đã được nghe và được lan truyền khắp nơi trong tổ chức GĐPT để hôm nay hầu hết các anh chị HT lớn trong tổ chức đều phải biết về chủ quyền bài hát này, mặc dầu tôi không phải là tác giả mà đã nghiễm nhiên trở thành một ca sĩ kiêm tu sĩ có độc quyền hát bài hát này.

Tôi còn nhớ lắm, tôi hát bài hát nầy trong trại Huyền Trang 2 tại chùa Viên Giác vào năm 1995, rồi tôi cũng hát tại trại Huyền Trang 3, được tổ chức tại Freemont tiểu bang California, rồi dời về Marina, CA vì hỏa hoạn. Thế nhưng tôi không được hát trong trại Huyền Trang 4, được tổ chức vào tháng 9 năm 2011, tại chùa Việt Nam thành phố Houston, TX, Hoa Kỳ, tôi có cảm giác buồn vô hạn, và cảm thấy ấm ức vô cùng.

Trong chương trình văn nghệ chào mừng đại hội HT GDPT VN tại Hoa Kỳ lần thứ 9, được tổ chức tại trung tâm huấn luyện và tu học Thích Quảng Đức tại San Bernardino, tiểu bang CA. Tôi đang lo là mình không được hát bài hát này vì chương trình đã được lên sẵn, mà người hát là HT Diệu Lan Đặng Xuân Hương. Tôi vẫn còn chút hy vọng mỗi lần nhìn lên tờ chương trình được dán ở cửa ra vào của hội trường đại hội là chị Diệu Lan hát bài tôi yêu màu áo lam. Tôi nhớ không lầm cũng có một bài hát mang tên như vậy, do nhạc sĩ Trường Khánh phổ nhạc thì phải, bài hát này có một vài câu mà tôi không còn nhớ rõ lắm như là “tôi yêu màu áo lam, màu áo ấy ngoan hiền” tôi cứ nhẩm đi nhẩm lại câu hát ấy để mình còn chút an ủi là chị Diệu Lan sẽ hát bài hát này mà không trùng với bài hát độc quyền của mình.

Tôi lại cảm thấy có một chút thất vọng, khi được nghe chị làm MC của chương trình văn nghệ của đại hội 9 giới thiệu tiêu đề của bài hát mà chị Diệu Lan sẽ hát đó là “tôi yêu màu lam”. Tôi vẫn không tin là tai mình nghe đúng lời giới thiệu bài hát của MC. Trong chờ đợi tôi lại muốn nghe bài hát được giới thiệu tiêu đề khác Màu Lam Sức Sống, hình như tôi nghe đâu đây một lần nào đó, bài hát này cũng có MC nào giới thiệu là Màu Lam Sức Sống. Hình như Anh Linh của chư thánh tử đạo trong tổ chức GĐPT làm chứng và gia hộ cho tôi thì phải. Chị Diệu Lan hôm nay không thể hát được vì chị đã quá bận để lo cho đại hội trong trách nhiệm của tiểu ban vận động yểm trợ mà chị không có thời giờ để tập dợt và chị cũng không thuộc lòng bài hát này. Chị cũng đã cẩn thận viết bài hát này trên giấy để cầm và hát trên sân khấu, nhưng khi lên sân khấu chị Diệu Lan không tìm được cái folder hay cái túi xách mà chị đã nói là chị đã để bài hát ở trong ấy. Trong khi đang loay hoay trên sân khấu để giới thiệu bài hát chị Diệu Lan đã thật thà khai báo là chị đã không có lời bài hát nên chị không dám hát mà phải mời thầy Hạnh Tuấn lên hát mới đúng, Oh tôi mừng quá chừng. Tôi cũng thật thà khai báo trên sân khấu là tôi và những HT thuộc GĐPT Trúc Lâm Chicago đã có chuẩn bị và tập hát bài hát Tôi Yêu Màu Lam trước khi về đại hội, thế là cơ hội ngàn vàng đã đến cho tôi và cho HT GĐPT Trúc Lâm. Tôi nhảy vọt lên sân khấu trong niềm vui vô hạn với lời cảm ơn chân thành gởi đến chị Diệu Lan là đã cho thầy có cơ hội hát bài hát này, nếu không được hát thì đêm nay tôi không thể nào ngủ được.

“Tôi yêu màu lam, là màu thêm sức sống,” câu hát đầu tiên của bài hát Tôi Yêu Màu Lam đã nói lên tất cả ý nghĩa cao đẹp của một đoàn sinh có hạnh phúc được mặc áo lam. Sức sống mà tác giả của bài hát này phải thực sự sống với tổ chức GĐPT mới có thể viết lên một câu mở đầu cho bài hát đầy ý nghĩa như thế. Nhạc sỹ Trần Nhật Thành phải là một đoàn sinh của GĐPT VN, anh Nhật Thành phải là một đoàn sinh rất tinh tấn, phải gia nhập đoàn từ khi anh còn bé thơ khi lên 6 tuổi để được vào đoàn oanh vũ. Bây giờ anh Nhật Thành ở đâu, còn sống hay đã về cõi Phật với anh linh của các Thánh tử đạo trong GĐPT. Cho dù anh Nhật Thành còn sống hay đã khuất thì theo tôi bài hát đã đang và sẽ có một giá trị tuyệt đối.

Màu lam có thêm nhiều sức sống này đã được un đúc từ Phật Pháp và Tăng với trí tuệ thanh tịnh từ bi hỷ xả và tinh tấn. Đây chính là những ý nghĩa cao đẹp nhất trong kho tàng giáo lý của Phật Giáo đã được sáng tỏ của GĐPTVN chọn làm huy hiệu cho GĐPT. Huy hiệu hoa sen trắng có tám cánh nằm trên vòng tròn viên dung vô ngại của màu xanh lá cây. Còn gì cao đẹp hơn khi tâm hồn của Anh của Chị và của Em là những đoàn sinh của tổ chức GĐPT mà đã được thấm nhuần giáo lý bình đẳng của Đức Phật. Còn gì cao quý hơn khi tâm hồn của chúng ta được thấm nhuần giáo pháp cao minh thuần tịnh trong sáng của Đức Phật. Và còn gì cao quý hơn khi đời sống của chúng ta được hướng dẫn dìu dắt và dạy dỗ của một Tăng Đoàn thanh tịnh và hòa hợp. Đây chính là biểu tượng của ba cánh dưới trên huy hiệu hoa sen trong GĐPT. Thế giới này đã bị ô nhiễm băng họai cũng chính vì những tư tưởng tham sân đố kỵ tranh chấp hận thù nhỏ hèn ích kỷ. Còn gì cao quý hơn khi được thay thế bằng hình ảnh từ bi độ lượng bình đẳng lợi tha vô ngã của Từ Bi Hỷ Xả mà chính Đức Phật là kẻ hiện thân sống động cho thông điệp này.

Thế giới loài người mỗi ngày một thông minh tiến bộ trên nhiều lĩnh vực, đặc biệt là lĩnh vực khoa học, con người biết nhận chân ra giá trị tuyệt vời của giáo lý khế cơ, khế lý của Phật Giáo. Một nền giáo lý mà các nhà khoa học tiên tiến của nhân loại đang tìm kiếm học hỏi. Trong khi đó trên thế giới loài người hằng ngày vẫn tiếp tục bị hủy diệt bởi bom đạn của những nhà độc tài tham vọng với đầy dẫy những lợi danh xác dục. Thì ra nhân loại đang cần những trái tim biết thương người biết thương đời biết chia sẻ và biết sống đơn giản. Để buổi sáng mang niềm vui cho người và buổi chiều giúp cho người bớt khổ của hàng triệu trái tim mang màu áo lam. Chất liệu này rất cần thiết và được nuôi lớn trong tâm hồn phụng sự bởi các bậc xuất trần thượng sĩ của tăng đoàn trong chốn thiền môn u tịch, với tuệ quán các ngài đã đang và sẽ lên đường để hiến tặng và ban cho đời nhiều nụ cười tràn đầy tỉnh thức.

Tôi yêu màu lam, màu kết bao tình thương, trong tâm hồn tôi trong tâm hồn anh trong tâm hồn chị và trong tâm hồn em, những đoàn sinh GĐPT đã được kết đọng bằng một thứ tình thương không điều kiện. Tình thương này đã được gieo trồng bằng những hạt giống thơm lành của từ bi của tinh tấn của thanh tịnh của hỉ xả từ khi các anh, các chị các em mới vào đoàn, nói đến tình thương hay từ bi của đạo Phật mà các anh các chị các em đang tin tưởng và thực tập, là một thứ tình thương không điều kiện. Tình thương này chính là chất liệu từ bi không chấp trước, tức không bám víu, tức là vô chấp vô trụ của Phật và Bồ Tát tình thương này được soi sáng bởi ánh sáng của trí tuệ hay là hiểu biết.

Thầy Thích Nhất Hạnh luôn nhắc chúng ta phải có hiểu biết mới có yêu thương thật sự. Tình thương hay yêu thương ở đây là một trong năm hạnh của GĐPT, được biểu hiện qua năm cánh trên của hoa sen. Để có được một tình yêu thương chân thành, chúng ta cần có trí tuệ để hiểu biết, từ khả năng hiểu biết yêu thương này cho phép chúng ta biết bao dung xả bỏ những tâm niệm xấu, làm cản trở an lạc hạnh phúc trong cuộc sống. Một con người tràn đầy chất liệu cao quý như thế thì làm sao chúng ta có thể thờ ơ hay lãng quên hoặc xa lánh. Hãy cố gắng không ngừng để tô điểm cho mình cho đời thêm tươi thắm với những chất liệu đẹp như thế.

Màu lam của áo anh, của áo chị và của áo em đang mặc chính là kết đọng từ những chất liệu cao quý của Tam Bảo Phật Pháp Tăng, của trí tuệ, thanh tịnh tinh tấn của từ bi và hỉ xả. Tâm hồn của những người anh chị em trong tổ chức GĐPT tuyệt vời như thế làm sao tôi không thể yêu thương được, bạn mà không biết yêu thương những tâm hồn này là tâm hồn bạn có vấn đề.

Tôi đã yêu thương màu lam từ thuở nào, tôi đã yêu thương màu lam từ khi tôi vào đoàn, tôi đã yêu thương màu lam suốt trong quảng đời tu tập của mình. Tôi đã yêu nồng nàn tha thiết và tôi cũng sẽ yêu thương màu lam cho đến hơi thở cuối cùng. Nếu ngày mai khi tôi ra đi tôi sẽ còn được nghe hàng trăm hàng ngàn đoàn sinh đứng quanh tôi tiễn đưa tôi về cõi Phật bằng bài hát Tôi Yêu Màu Lam.

Tôi cũng tin tưởng một cách tuyệt đối rằng tất cả các anh các chị các em những đoàn sinh của tổ chức GĐPT đã đang và sẽ yêu màu lam như chính tôi đang yêu. Các anh các chị các em ơi, cuộc đời chúng ta sẽ đẹp mãi như bài thơ, bài hát tôi yêu màu lam, vì tâm hồn chúng ta đã và đang được tô điểm màu lam bất diệt này.

1202 Tổng số lượt xem 4 lượt xem ngày hôm nay