» » Bồ Tát Long Thọ Vì Vua Thiền Đà Ca Nói Kệ Pháp Trọng Yếu

Bồ Tát Long Thọ Vì Vua Thiền Đà Ca Nói Kệ Pháp Trọng Yếu

Mục Sách mới | 0

BỒ-TÁT LONG THỌ VÌ VUA THIỀN-ĐÀ-CA NÓI KỆ PHÁP TRỌNG YẾU

Kinh văn số 1672
Đại Chánh Tân Tu Đại Tạng Kinh quyển 32, Luận tập bộ toàn
Đời Tống, Tam Tạng Pháp Sư Cầu-Na-Bạt-Ma dịch từ chữ Phạn sang chữ Hán
Sa-môn Thích Như Điển phương trượng chùa Viên Giác Đức quốc
Dịch từ chữ Hán sang chữ Việt nhân khai mạc khoá tu học Phật Pháp Âu châu lần thứ 19
Tại Göterborg Thụy Điển, ngày 27.07.2007
Thích Hạnh Nhẫn hiệu đính lần thứ nhất ngày 27 tháng 10 năm 2015

Thiền-Đà-Ca vương phải nên biết
Sinh tử khổ não, nhiều lỗi lầm
Trọn bị vô minh che, ngăn ngại
Ta nay vì họ hưng lợi ích.
Ví như khắc hoạ, tạo tượng Phật,
Người trí thấy được nên cung kính,
Ta nương Như Lai nói chính Pháp
Đại vương cũng nên tin nhận sâu.
Ngài trước tuy nghe lời Thích-Ca
Nay nếu nghe nhận thêm nhận thức.
Giống như ao hoa sắc thanh tịnh
Ánh trăng tỏa chiếu sáng hơn ngày.
Phật nói sáu niệm phải tu tập
Nghĩa là: Tam Bảo, Thí, Giới, Thiên.
Tu hành mười thiện tịnh ba nghiệp,
Lìa rượu, phóng dật và tà mạng,
Quán thân, mạng, tài chóng nguy ngập
Nên thí Phước Điền cứu nghèo cùng,
Thí làm bền chắc không gì sánh
Là người thân cận tối đệ nhất.
Chăm tu tịnh giới trừ vết uế,
Cũng chớ mong muốn, cầu các Hữu.
Ví như gieo trồng trong đại địa
Giới sinh các thiện cũng như thế.
Tu Nhẫn, nhu hoà, bỏ sân khuể
Phật nói hành này tối thượng nhất.
Như thế Tinh tiến và Thiền, Trí
Đủ sáu hành này vượt sống chết.
Có thể ở nhà hiếu cha mẹ
Đó tức gọi là thắng phúc điền,
Hiện đời danh tiếng lớn truyền khắp,
Vị lai phúc báo chuyển vô lượng.
Giết, trộm, dâm, dối, đam mê rượu,
Giường chạm cao rộng và xông hương,
Hát ca xướng kỹ, ăn quá thời,
Các ác như thế phải xa lìa.
Nếu chút thời gian tu giới này
Thọ vui cõi trời, lên niết-bàn.
Xan tật, tham dục và xiểm ngụy,
Cuống hoặc, điên đảo và giải đãi
Các pháp ác, bất thiện như thế
Đại vương phải quán, chóng vứt bỏ.
Đoan chính, tôn cao và năm dục
Phải biết nguy ngập và phù phiếm,
Chớ cậy vào pháp không chắc ấy.
Kiêu dật, phóng túng sinh các khổ,
Muốn tăng các thiện, chứng cam lồ
Phải nên xa lià như vứt độc.
Có thể tinh cần bỏ kiêu mạn
Ví như trừ mây hiển trăng thu,
Giống như Chỉ-Kế và Nan-Đà,
Cũng như Sai-Ma… các hiền thánh.
Như Lai nói có ba loại lời:
Lời nhập ý, chân thật, hư vọng,
Nhập ý như hoa, Thật như mật,
Hư vọng ác hèn như phẩn uế,
Phải nên tu tập hai loại trước,
Nhanh chóng dứt trừ loại hư vọng.
Bốn loại pháp từ sáng vào sáng
Vua phải phân biệt, suy nghĩ kỹ,
Hai loại vào sáng thì nên tu,
Nếu là si tối phải chóng bỏ,
Quả Am-ba-la hoá bốn loại
Người khó phân biệt cũng như vậy.
Phải lấy trí huệ quán sát sâu
Nếu thật hiền thiện nên gần gũi.
Tuy thấy người nữ cực đoan nghiêm
Phải tưởng như mẹ, như người hầu,
Nếu khởi tâm tham dục ái nhiễm
Phải nên chính tu quán bất tịnh.
Tâm này tháo động phải cấm chế
Như giữ thân mạng hoặc trân bảo,
Tâm dục nếu khởi phải kinh sợ
Như sợ đao kiếm, các ác thú.
Dục làm bất lợi như oán độc
Đấng Mâu-Ni nói lời như thế.
Sinh tử luân hồi quá ngục trói
Nên phải chăm tu cầu giải thoát.
Sáu Nhập tháo động ruổi các cảnh
Phải nên thu giữ chớ buông lung.
Có thể như thế nhiếp các căn
Hơn cả dũng tướng thắng giặc mạnh.
Thân này bất tịnh chín lỗ chảy
Chẳng có cùng tận như sông biển,
Da mỏng đậy che dường thanh tịnh
Như anh lạc giả tự trang nghiêm,
Những người có trí chính phân biệt
Biết nó dối gạt liền vứt bỏ.
Ví như người ghẻ cạnh lửa nồng
Thoạt tuy tạm thích sau thêm khổ,
Tưởng của tham dục cũng như thế
Lúc đầu chút lạc sau nhiều hoạn.
Thấy thật tướng thân đều bất tịnh
Ngay đó quán không, không có ngã,
Nếu có thể tu tập quán này
Trong các lợi ích vô thượng nhất.
Tuy có dòng tộc và nghe nhiều
Nếu không giới, trí như cầm thú,
Tuy chỗ xấu hèn, ít thấy nghe
Tu được giới, trí gọi thắng sỹ.
Tám pháp: lợi, suy… khó thể tránh
Nếu trừ bỏ được thật không sánh.
Các vị Sa-môn, Bà-la-môn
Có cha mẹ, vợ con, quyến thuộc
Chớ vì ý họ, nhận lời họ
Rộng tạo bất thiện, hành phi pháp,
Nếu vì như thế khởi các lỗi
Vị lai khổ lớn chỉ mình nhận.
Phàm tạo các ác chưa báo ngay,
Không như đao kiếm liền thương, hại
Lâm chung tướng tội mới cùng hiện,
Sau vào địa ngục chịu các khổ.
Tín, Thí, Giới, văn, Tuệ, Tàm, Quý
Bảy pháp như thế gọi Thánh tài
Chân thật, không sánh, Mâu-Ni nói
Siêu việt các trân bảo thế gian.
Đại vương nếu tập thắng tài này
Không lâu cũng chứng quả đạo trường.
Giỏi cờ, rượu ngọt, đàn sáo hay
Giải đãi, kiêu dật và bạn ác,
Phi thời, khinh tháo, nhiều động loạn
Bảy pháp như đây phải lìa xa.
Tri túc thứ nhất hơn các tài
Lời như thế được Thế tôn nói,
Biết đủ, tuy nghèo được gọi giầu,
Có của , nhiều dục gọi là nghèo,
Nếu nhiều tài nghiệp tăng các khổ,
Như rồng nhiều đầu thêm độc tố.
Phải quán vị ngon như thuốc độc
Dùng nước trí huệ vẩy khiến sạch.
Vì giữ thân này nên phải ăn
Chớ tham vị sắc, tăng kiêu mạn,
Nơi các dục nhiễm phải sinh chán.
Điều hoà thân này khiến an ổn,
Cần cầu đạo vô thượng niết-bàn,
Sau rồi nên phải tu trai giới.
Một đêm phân biệt có năm thời,
Ở trong hai thời phải ngủ nghỉ,
Đầu đêm, giữa, cuối quán sinh tử,
Phải chăm cầu thoát chớ qua không.
Bốn định vô lượng phải tu tập
Đó gọi là mở đường Phạm Thiên,
Nếu chuyên trói niệm bốn tâm thiền
Mạng hết ắt sinh nơi trời ấy.
Hữu vi dời đổi đều vô thường
Khổ, không, bại hoại, chẳng kiên cố,
Không ngã, không lạc, chẳng thanh tịnh,
Như thế đều gọi: pháp đối trị.
Nếu ai quán sâu pháp môn này,
Vị lai thường ở vị tôn quý.
Tu hành năm giới, đoạn năm tà,
Cũng là điều đại vương nên niệm:
Ví như chút muối thả sông Hằng
Chẳng thể khiến nước có vị mặn,
Ác nhỏ ít nếu gặp các thiện,
Tiêu tan bại hoại cũng như thế.
Năm tà nếu tăng, cướp công đức
Vua phải trừ diệt chớ cho tăng,
Năm căn như: Tín…, các nguồn thiện,
Thì phải tu tập khiến tăng thêm.
Tám khổ như: sinh…thường hực cháy
Thường dùng nước huệ rưới cho diệt.
Muốn cầu thiên lạc và niết-bàn
Phải thường tu tập chính tri kiến.
Tuy có trí bén, vào đạo tà,
Công đức vi diệu mãi không thừa.
Bốn loại điên đảo hại các thiện
Cho nên phải quán chớ cho sinh:
Sắc chẳng phải ngã, ngã chẳng sắc
Trong ngã không sắc, sắc không ngã,
Nơi sắc sinh bốn loại tâm này,
Các ấm còn lại cũng như thế,
Hai mươi tâm này gọi điên đảo,
Có thể trừ được là tối thượng.
Pháp không tự khởi, vô minh sinh
Chẳng Tự Tại hay thời, hữu làm,
Đều từ vô minh, nghiệp ái khởi,
Nếu không nhân duyên liền dứt hoại.
Đại vương đã biết các nhân này
Phải thắp đèn huệ trừ si tối.
Các kết: thân kiến, giới thủ, nghi
Ba thứ hay chướng đạo vô lậu,
Nếu vua hủy hoại khiến diệt tan
Pháp Thánh giải thoát sẽ hiển hiện.
Ví như người mù hỏi tướng nước
Trăm nghìn vạn kiếp chẳng thể biết,
Dục cầu niết-bàn cũng như thế
Chỉ tự tinh cần sau mới chứng.
Dục giả quyến thuộc và tri thức
Nhưng gặp được thì cực khó có,
Cho nên Đại Vương phải tinh tiến
Rồi sau có thể chứng tịch diệt.
Thí, Giới, Nghe Nhiều và Thiền Định
Nhân đây dần gần bốn chân đế.
Nhân chủ nên phải tu tuệ minh,
Hành ba pháp này cầu giải thoát
Có thể tu thừa tối thượng này
Ắt nhiếp tất cả các thiện khác.
Đại Vương phải tu pháp Niệm Thân,
Thế Tôn gọi là đạo thanh tịnh,
Nếu không niệm này, tăng giác ác
Cho nên cần phải chăm tu tập.
Mạng người ngắn ngủi chẳng dừng lâu
Như bọt trên nước, khởi liền diệt,
Khoảng thở ra, hít vào, ngủ nghỉ
Niệm niệm hằng sút thường suy giảm,
Không lâu liền sẽ thấy tiêu diệt,
Da thịt thối nát cực đáng chán
Đờm xanh, trương hoại, máu bầm chảy,
Trùng dòi ăn hút đến khô kiệt,
Tóc, lông, móng, răng mỗi phân tán,
Gió thổi, nắng thiêu lần khô tận.
Phải biết thân này chẳng vững bền
Tích tụ bởi vô lượng khổ não,
Cho nên hiền thánh, người có trí
Đều quán lỗi ấy mà vứt bỏ.
Tu-Di, biển rộng với sông dài
Bảy mặt trời chiếu đều tan hết,
Kiên cố như vậy còn phá hủy
Huống lại là thân nguy ngập này,
Vô thường đã đến không cứu hộ,
Không thể cậy tình hoặc truy cầu.
Cho nên Đại Vương phải quán kỹ
Chóng sinh chán lià cầu thắng pháp.
Thân người khó được, nghe pháp khó
Giống như rùa mù gặp lỗ trôi,
Nếu đã được thân hiếm có này
Phải nên chăm tâm nghe chính pháp.
Được thân vi diệu mà tạo ác
Ví như đồ quý đựng các độc,
Sinh ở trung quốc, gặp bạn lành
Chuyên niệm, phát tâm, khởi chính nguyện.
Lâu trồng công đức đủ các căn
Nay vua đầy đủ các thiện này,
Nếu lại gần gũi người tri kiến,
Phật gọi đây là tịnh Phạm hành,
Cho nên phải nên vui tùy thuận,
Chư Phật do đây chứng niết-bàn.
Đã gặp pháp thanh tịnh vi diệu
Phải nên chí cầu đạo lìa dục.
Sinh tử hiểm nạn khổ vô lượng
Nói đến cùng kiếp cũng chẳng hết,
Ta nay vì vua lược phân biệt
Phải nên lắng nghe khéo suy nghĩ.
Ba cõi biến chuyển không giới hạn,
Cha mẹ, vợ con nhân lẫn nhau
Oán thân, yêu ghét chỗ vô thường,
Như bánh xe lửa há cùng tận?
Vô thỉ sinh tử thế giới lại
Sữa mẹ đã uống hơn đại hải,
Nếu chẳng tinh cần chứng trí Không
Tương lai lại uống không cùng tận.
Lăn khắp năm đường, trải trời, người
Nếu góp xương cao hơn Tu-Di,
Nước mắt của ái biệt sầu bi
Cũng chẳng phải sông biển so bì.
Nếu tính cha mẹ của một người
Vượt quá thế gian số cây cỏ.
Tuy hưởng năm dục vui trên trời
Rốt trở lại đọa ác thú khổ,
Chư thiên thọ mạng cực lâu dài
Thọ lạc khoảng ấy khó tuyên nói,
Hát xướng ca múa dòng diệu thanh
Ai âm hoà nhã rất trong xa,
Kỳ-bà diệu sắc cực đoan nghiêm
Vây quanh hầu vệ cùng hoan lạc,
Cỗ bàn trăm vị đều đầy đủ
Tùy theo ý thích đến tự nhiên,
Ao báu hương, nước tịnh tràn đầy,
Khắp nơi giăng phủ hoa vi diệu,
Các chim sắc lạ tụ bên trên
Hót hòa nhau phát xa diệu âm,
Chư thiên du hí, tắm trong ấy
Vui thích như thế chẳng thể nói.
Hết phúc lâm chung năm suy hiện
Bấy giờ ngồi khổ nhớ vui trước.
Cho nên tuy có vui thiên nữ
Người trí thấy đó đã sinh chán.
Tuy ở trân bảo lên lầu quán
Cũng ắt thối đọa nơi thối bẩn,
Tuy trong vườn Nan-Đà trên trời
Cũng lại phải vào rừng đao kiếm,
Tuy tắm ao Mạn-Đà chư thiên
Rốt ắt rơi vào ngục sông tro,
Tuy ở địa vị vua Chuyển Luân
Rốt là đồng bộc bị truy đuổi,
Tuy thọ vui lìa dục Phạm Thiên
Lại rơi vô gián khổ thiêu đốt,
Tuy ở thiên cung đầy ánh sáng
Sau vào trong địa ngục hắc ám,
Gọi là địa ngục Hoạt, Hắc-Thằng,
Thiêu, cắt, chém, đâm và vô gián ,
Tám địa ngục này thường thiêu đốt
Đều là nghiệp báo chúng sinh ác.
Hoặc chịu khổ lớn như ép dầu,
Hoặc nghiền thân thể như bụi phấn,
Hoặc phanh chi tiết cho phân tán,
Hoặc lại chém cắt và thiêu nấu,
Hoặc lấy đồng sôi đổ vào miệng
Hoặc lấy móng sắt xé thân hình,
Chó sắt tranh nhau lại ăn nuốt,
Chim sắt tụ lại cùng mổ xé,
Các loại trùng độc đều gặm nhắm,
Hoặc cột đồng cháy xuyên qua thân,
Lửa lớn hừng hực cùng đỗng nhiên
Vì nhân tội nghiệp không trốn thoát.
Vạc dầu sôi sục đến cao vọt
Tội nhân điên đảo choàng nhảy vào.
Mạng người nguy ngập cực nhanh chóng
Ví như khoảng hơi thở chư thiên,
Nếu ai với mạng ngắn như thế,
Nghe các khổ trên không kinh sợ,
Phải biết tâm ấy rất kiên cố
Giống như kim cương khó bẻ gãy.
Nếu thấy tranh vẽ, nghe người nói,
Hoặc theo kinh sách tự nhớ nghĩ,
Khi biết như thế đã khó nhẫn
Huống lại thân mình tự trải qua?
Địa ngục lớn không ngừng, không cứu
Trong đó các khổ không cùng tận.
Nếu lại có ai trong một ngày
Bị ba trăm giáo đâm thân thể
So một niệm khổ ngục A-Tì
Trăm nghìn vạn phần chẳng được một.
Chịu khổ lớn này trải một kiếp,
Duyên tội nghiệp hết lại được miễn.
Khổ não như thế từ ai sinh?
Đều là ba nghiệp bất thiện khởi.
Tuy nay Đại Vương không nạn ấy
Nếu không tu nhân, rốt đoạ lạc,
Ở trong súc sinh khổ vô lượng
Hoặc bị trói buộc hoặc đòn roi.
Vì không có Tín, Giới, Đa Văn
Luôn với ác tâm ăn nuốt nhau,
Xương, lông, da, thịt đến tàn hại,
Hoặc là minh châu, lông, sừng, răng,
Bị người đóng cưỡi không tự tại
Thường chịu khổ ngói đá dao gậy.
Trong đường ngạ quỷ khổ cũng vậy
Các sự mong cầu chẳng tùy ý,
Đói khát bức bách, khốn lạnh nóng,
Các khổ thiếu, mệt nhiều vô lượng,
Bụng lớn như núi, họng như kim
Phẩn uế máu tanh, không thể nói,
Loã hình phủ tóc cực xấu ác
Như cây đa-la bị đốt, chặt
Đêm miệng ắt bị lửa lớn đốt,
Các trùng cùng đến tranh ăn hút,
Phân tiểu cấu uế các bất tịnh
Trăm nghìn vạn kiếp chẳng thể được,
Nếu lại tìm cầu được ít phần
Lại cướp đoạt nhau cùng tan mất.
Trăng mát đêm thu như nạn lửa,
Ôn hoà ngày xuân hoá khổ lạnh,
Nếu đến vườn rừng, quả hết sạch,
Nếu đến dòng trong biến cạn khô.
Vì duyên tội nghiệp thọ lâu dài,
Trải qua một vạn năm nghìn năm,
Chịu các khổ độc không chỗ khuyết
Đều là quả báo của ngạ quỷ.
Chính Giác nói nhân khổ não này
Gọi là nghiệp xan tham, tật đố.
Nếu phúc trời hết còn sót thiện
Nhân đó được làm vua cõi người,
Sau nếu giải đãi, phúc đều hết
Ắt đoạ ba ác chẳng chút nghi.
Hoặc sinh Tu-la khởi cống cao
Khuể, tật, tham, hại tăng các não.
Chư thiên tuy có báo thiện hành
Vì xan tật kia mất lợi lạc.
Cho nên phải biết kết tật đố
Là pháp nhiễm, ác phải vứt bỏ.
Đại Vương, ngài nay đã biết đủ
Sinh tử lỗi ác nhiều các khổ,
Phải nên chăm tu thiện xuất thế
Như khát muốn uống, cứu cháy đầu,
Nếu thêm tinh tiến dứt các Hữu
Trong các thiện là vô thượng nhất.
Phải chăm trì giới, tu thiền, trí
Điều phục tâm kia, cầu niết-bàn.
Niết-bàn vi diệu tuyệt các tướng
Không khổ sinh, lão, bệnh, não sầu,
Cũng không sông núi với nhật nguyệt
Cho nên phải nên chóng chứng biết.
Nếu muốn chứng được trí Vô Sư
Phải nên chuyên tu Thất Giác pháp,
Nếu ai ngồi thuyền Giác phần này
Dễ vượt thoát biển sinh tử lớn.
Mười bốn pháp chẳng được Phật nói
Chỉ sinh tâm tin, chớ nghi hoặc,
Chỉ phải chính niệm chăm tinh tiến
Quyết định tu tập các pháp thiện.
Vô minh duyên hành, thức, danh sắc,
Sáu nhập, xúc, thọ, ái, thủ, hữu,
Hữu ắt duyên sinh, sinh duyên tử
Nếu hết sinh tử, nhân duyên diệt,
Như thế chính quán mười hai duyên
Người này ắt thấy Thánh Sư Tử.
Nếu muốn lần lượt thấy Tứ Đế
Phải chăm tu tập Bát Chính Đạo.
Tuy ở chỗ tôn vinh, năm dục
Cũng được Thánh Đạo dứt các kết.
Quả này chẳng thể cầu người khác
Ắt phải tự tâm mới chứng được.
Ta nói các khổ và niết-bàn
Vì muốn lợi ích cho Đại Vương,
Không nên khởi sinh tâm kinh sợ,
Chỉ chăm tụng tập, hành các thiện.
Tâm là căn bản của các pháp
Nếu trước điều phục các việc vui.
Ta nói pháp yếu, lược phân biệt
Vua chẳng nên sinh tâm nhàm đủ,
Nếu bậc trí lớn nói rộng thêm
Cũng phải lắng tâm chăm nghe nhận.
Vua nay gọi là Pháp Khí Lớn
Nếu rộng nghe pháp ắt nhiều ích.
Nếu thấy ai tu ba nghiệp thiện
Phải sinh tâm tùy hỉ, giúp sâu,
Tự mình hành thiện và tùy hỉ
Công đức như vậy trọn hồi hướng.
Vua phải ngưỡng học các hiền thánh
Như đức Quán Âm …độ chúng sinh,
Vị lai ắt sẽ thành chính giác
Cõi không sinh, lão, ba độc hại.
Đại Vương nếu tu trên các thiện
Ắt danh xưng đẹp rộng lan truyền,
Sau đó dùng đây giáo hoá người
Khiến khắp tất cả thành chính giác.
Sông xiết phiền não trôi chúng sinh
Vì sâu kinh sợ khổ hực cháy,
Muốn diệt các trần lao như thế
Phải tu chân thật giải thoát đế.
Lià các pháp thế gian giả danh
Ắt được chỗ bất động thanh tịnh.
Nếu có người vợ tâm độc hại
Người vợ như thế nên lìa xa,
Nếu trinh lương, hoà ái, kính chồng
Khiêm hạ, chăm chỉ như nô tì
Hằng nghĩ đến thân hữu, di mẫu
Nên tôn kính như thần trong nhà.
Pháp được ta nói là như vậy
Vua nên ngày đêm chăm tu hành.

BỒ-TÁT LONG THỌ VÌ VUA THIỀN-ĐÀ-CA NÓI KỆ PHÁP TRỌNG YẾU

大正新脩大藏經 第32冊
No.1672 龍樹菩薩為禪陀迦王說法要偈 (1卷)
【宋 求那跋摩譯】
第 1 卷
No. 1672 [Nos. 1673, 1674]

龍樹菩薩為禪陀迦王說法要偈

宋罽賓三藏求那跋摩譯

禪陀迦王應當知 生死苦惱多眾過
悉為無明所覆障 吾欲為彼興利益
譬如刻畫造佛像 智者見之宜恭敬
我依如來說正法 大王亦應深信受
汝雖先聞牟尼言 今若聽受轉分別
猶如華池色清淨 月光垂照踰暉顯
佛說六念當修習 所謂三寶施戒天
修行十善淨三業 離酒放逸及邪命
觀身命財速危朽 應施福田濟窮乏
施為堅牢無與等 最為第一親近者
勤修淨戒除瑕穢 亦莫悕求願諸有
譬如大地殖眾物 戒亦如是生諸善
修忍柔和捨瞋恚 佛說是行最無上
如是精進及禪智 具此六行超生死
若能在家孝父母 此即名為勝福田
現世流布大名稱 未來福報轉無量
殺盜婬欺耽荒酒 雕床高廣及香熏
謳歌倡伎過時食 如斯眾惡宜遠離
若少時間修此戒 必受天樂昇涅槃
慳嫉貪欲及諂偽 誑惑顛倒與懈怠
如此眾惡不善法 大王當觀速棄捨
端正尊豪及五欲 當知危朽若泡沫
莫恃若斯不堅法 憍逸自恣生諸苦
欲長諸善證甘露 應當遠離如棄毒
有能精勤捨瞋慢 譬如除雲顯秋月
猶如指鬘與難陀 亦如差摩賢聖等
如來說有三種語 入意真實虛妄言
入意如花實猶蜜 虛妄鄙惡若糞穢
應當修習前二言 速宜除斷虛妄者
從明入明四種法 王當分別諦思惟
二種入明是應修 若就癡冥當速捨
菴婆羅果四種變 人難分別亦如是
當以智慧深觀察 若實賢善宜親近
雖見女人極端嚴 當作己母姊女想
設起貪欲染愛心 應當正修不淨觀
是心躁動宜禁制 如防身命及珍寶
欲心若起應驚怖 猶畏刀劍惡獸等
欲為無利如怨毒 如此之言牟尼說
生死輪迴過獄縛 應當勤修求解脫
六入躁動馳諸境 應當攝持莫放逸
若能如是攝諸根 勝於勇將摧強敵
是身不淨九孔流 無有窮已若河海
薄皮覆蔽似清淨 猶假瓔珞自莊嚴
諸有智人乃分別 知其虛誑便棄捨
譬如疥者近猛焰 初雖暫悅後增苦
貪欲之想亦復然 始雖樂著終多患
見身實相皆不淨 即是觀於空無我
若能修習斯觀者 於利益中最無上
雖有色族及多聞 若無戒智猶禽獸
雖處醜賤少聞見 能修戒智名勝士
利衰八法莫能免 若有除斷真無匹
諸有沙門婆羅門 父母妻子及眷屬
莫為彼意受其言 廣造不善非法行
設為此等起諸過 未來大苦唯身受
夫造眾惡不即報 非如刀劍交傷割
臨終罪相始俱現 後入地獄嬰諸苦
信戒施聞慧慚愧 如是七法名聖財
真實無比牟尼說 超越世間眾珍寶
大王若集此勝財 不久亦證道場果
博弈飲酣好琴瑟 懈怠憍逸及惡友
非時輕躁多動亂 如斯七法當遠離
知足第一勝諸財 如此之言世尊說
知足雖貧可名富 有財多欲是名貧
若豐財業增諸苦 如龍多首益酸毒
當觀美味如毒藥 以智慧水灑令淨
為存此身雖應食 勿貪色味長憍慢
於諸欲染當生厭 勤求無上涅槃道
調和此身令安隱 然後宜應修齋戒
一夜分別有五時 於二時中當眠息
初中後夜觀生死 宜勤求度勿空過
四無量定當修習 是名開於梵天道
若專繫念四禪心 命終必生彼天處
有為遷動皆無常 苦空敗壞不堅固
無我無樂不清淨 如是悉名對治法
若有深觀此法門 未來常處尊豪位
修行五戒斷五邪 是亦大王所應念
譬如少鹽置恒河 不能令水有醎味
微細之惡遇眾善 消滅散壞亦如是
五邪若增劫功德 王當除滅令莫長
信等五根眾善源 是宜修習令增盛
生等八苦常熾燃 當持慧水灑令滅
欲求天樂及涅槃 應勤修習正知見
雖有利智入邪道 微妙功德永無餘
四種顛倒害諸善 是故當觀莫令生
謂色非我我非色 我中無色色無我
於色生此四種心 自餘諸陰皆如是
是二十心名顛倒 若能除斷為最上
法不自起冥初生 非自在作及時有
皆從無明愛業起 若無因緣便斷壞
大王既知此等因 當燃慧燈破癡闇
身見戒取及疑結 此三能障無漏道
王若毀壞令散滅 聖解脫法當現顯
譬如盲人問水相 百千萬劫莫能了
欲求涅槃亦如是 唯自精勤後方證
欲假眷屬及知識 而得之者甚難有
是故大王當精進 然後乃可證寂滅
施戒多聞及禪定 因是漸近四真諦
人主故應修慧明 行斯三法求解脫
若能修此最上乘 則攝諸餘一切善
大王當觀身念法 世尊說為清淨道
若無此念增惡覺 是故宜應勤修習
人命短促不久留 如水上泡起尋滅
出息入息眠睡間 念念恒謝常衰滅
不久便當見磨滅 皮肉臭爛甚可惡
青瘀脹壞膿血流 虫蛆唼食至枯竭
髮毛爪齒各分散 風吹日曝漸乾盡
當知此身不堅牢 無量眾苦所積聚
是故賢聖諸智人 皆觀斯過咸棄捨
須彌巨海及江河 七日並照皆融竭
如此堅固尚摧毀 況復若斯危脆身
無常既至無救護 不可恃怙及追求
是故大王常諦觀 速生厭離求勝法
人身難得法難聞 猶如盲龜遇浮孔
既獲若斯希有身 宜應勤心聽正法
得此妙身造諸惡 譬如寶器盛眾毒
生處中國遇善友 專念發心起正願
久殖功德具諸根 王今滿足此眾善
若復親近見知人 佛說此為淨梵行
是故應當樂隨順 諸佛由此證涅槃
既遇微妙清淨法 應當志求離欲道
生死嶮難苦無量 窮劫宣說莫能盡
我今為王略分別 應當諦聽善思惟
三界轉變無輪際 父母妻子更相因
怨親憎愛無常處 如旋火輪豈窮已
無始生死世界來 計飲母乳多大海
若不精勤證空智 將來復飲無窮限
周流五道經人天 若積身骨高須彌
愛別哀悲計其淚 亦非江河所能匹
若計一人父母者 過於世間草木數
雖受五欲天上樂 終還墜沒惡趣苦
諸天壽命極長遠 其間娛樂難宣說
歌謳倡舞流妙聲 哀音和雅甚清遠
奇姿妙色極端嚴 圍遶侍衛相娛樂
百味盛饌皆具足 隨意所翫自然至
寶池香淨水恒滿 周匝羅覆諸妙花
眾鳥異色集其上 哀聲相和出遠音
諸天遊戲浴其內 如是歡娛不可說
福盡臨終五衰現 爾時生苦踰前樂
是故雖有天女娛 智者見之已生厭
雖居珍寶上樓觀 亦必退墮臭穢處
雖遊天上難陀園 會亦還入刀劍林
雖浴諸天曼陀池 終必墜於灰河獄
雖復位處轉輪帝 歸為僮僕被驅使
雖受梵天離欲娛 還墜無間熾然苦
雖居天宮具光明 後入地獄黑闇中
所謂黑繩活地獄 燒割剝刺及無間
是八地獄常熾燃 皆是眾生惡業報
或受大苦如押油 或碎身體若塵粉
或解支節今分散 或復[利-禾+皮]剝及燒煮
或以沸銅澍其口 或以鐵押裂其形
鐵狗競來爭食噉 鐵鳥復集共齟掣
眾類毒虫並[齒*齊]齧 或燒銅柱貫其身
大火猛盛俱洞燃 罪業緣故無逃避
鑊湯騰沸至高涌 顛倒罪人投其內
人命危朽甚迅駛 譬如諸天喘息頃
若人於此短命中 聞上諸苦不驚畏
當知此心甚堅固 猶如金剛難摧壞
若見圖畫聞他言 或隨經書自憶念
如是知時已難忍 況復己身自經歷
無間無救大地獄 此中諸苦難窮盡
若復有人一日中 以三百鉾攛其體
比阿毘獄一念苦 百千萬分不及一
受此大苦經一劫 罪業緣盡後方免
如是苦惱從誰生 皆由三業不善起
大王今雖無斯患 若不修因緣墜落
於畜生中苦無量 或有繫縛及鞭撻
無有信戒多聞故 恒懷惡心相食噉
或為明珠羽角牙 骨毛皮肉致殘害
為人乘駕不自在 恒受瓦石刀杖苦
餓鬼道中苦亦然 諸所須欲不隨意
飢渴所逼困寒熱 疲乏等苦甚無量
腹大若山咽如針 屎尿膿血不可說
裸形被髮甚醜惡 如多羅樹被燒剪
其口夜則大火燃 諸虫爭赴共唼食
屎尿糞穢諸不淨 百千萬劫莫能得
設復推求得少分 更相劫奪尋散失
清涼秋月患焰熱 溫和春日轉寒苦
若趣園林眾果盡 設至清流變枯竭
罪業緣故壽長遠 經有一萬五千歲
受眾楚毒無空缺 皆是餓鬼之果報
正覺說斯苦惱因 名曰慳貪嫉妬業
若天福盡有餘善 因此得為人中王
後設懈怠福都盡 必墜三惡無有疑
或生修羅起貢高 恚嫉貪害增諸惱
諸天雖有善根行 以其慳嫉失利樂
是故當知嫉妬結 為深惡法宜棄捨
大王汝今已具知 生死過患多眾苦
應當勤修出世善 如渴思飲救頭燃
若加精進斷諸有 於諸善中最無上
當勤持戒習禪智 調伏其心求涅槃
涅槃微妙絕諸相 無生老死及衰惱
亦無山河與日月 是故應當速證知
若欲證於無師智 應當專修七覺法
若有乘斯覺分船 生死大海易超渡
佛所不說十四法 但生信心莫疑惑
唯當正心勤精進 決定修習諸善法
無明緣行識名色 六入觸受愛取有
有則緣生生緣死 若盡生死因緣滅
如是正觀十二緣 是人則見聖師子
若欲次第見四諦 當勤修習八正道
雖居尊榮處五欲 亦得聖道斷諸結
此果不可求餘人 必自心會乃得證
我說眾苦及涅槃 欲為潤益大王故
不應生於怖畏心 但勤誦習行諸善
心為諸法之根本 若先調伏事斯辦
我說法要略分別 王不宜應生足心
若有大智更敷演 亦當至心勤聽受
王今名為大法器 若廣聞法必多益
若見有修三業善 應深助生隨喜心
自所行善及隨喜 如是功德悉迴向
王當仰學諸賢聖 如觀音等度眾生
未來必當成正覺 國無生老三毒害
大王若修上諸善 則美名稱廣流布
然後以此教化人 普令一切成正覺
煩惱駛河漂眾生 為深怖畏熾然苦
欲滅如是諸塵勞 應修真實解脫諦
離諸世間假名法 則得清淨不動處
若有婦人懷害心 如此之妻宜遠離
設有貞和愛敬夫 謙卑勤業若婢使
恒為親友姊母想 此宜尊敬如宅神
我所說法正如是 王當日夜勤修行

龍樹菩薩為禪陀迦王說法要偈

【經文資訊】大正藏第 32 冊 No. 1672 龍樹菩薩為禪陀迦王說法要偈
【版本記錄】CBETA 電子佛典 2014.04,完成日期:2014/04/26
【編輯說明】本資料庫由中華電子佛典協會(CBETA)依大正藏所編輯
【原始資料】蕭鎮國大德提供,維習安大德提供之高麗藏 CD 經文,日本 SAT 組織提

909 Tổng số lượt xem 1 lượt xem ngày hôm nay