» » » Kinh Pháp Hoa: Phẩm Phổ Môn

Kinh Pháp Hoa: Phẩm Phổ Môn

Mục Bộ Pháp Hoa | 0

Trích Kinh Diệu Pháp Liên Hoa
thuộc tập T09, kinh số 262, Bộ Pháp Hoa.
Dao Tần Cưu Ma La Thập dịch, Tỳ Kheo Thích Nhất Chân Việt dịch

Lúc ấy Bồ Tát Vô Tận Ý liền từ chỗ ngồi đứng giậy, trệch áo để lộ vai bên phải, chắp tay hướng về Phật, mà nói như sau: “Thế Tôn, Bồ Tát Quán Thế Âm do nhân duyên gì mà có tên là Quán Thế Âm ?”

Phật bảo Bồ Tát Vô Tận Ý : “Thiện nam tử, nếu như có trăm nghìn muôn ức vô lượng chúng sinh bị các khổ não, nghe nói về Bồ Tát Quán Thế Âm này, một lòng xưng danh, Bồ Tát Quán Thế Âm tức thì quán các âm thanh của họ, khiến họ đều được giải thoát.

“Nếu có người nào trì giữ danh hiệu của Bồ Tát Quán Thế Âm này, thì dù vào lửa lớn, lửa cũng chẳng thiêu được, do nhờ năng lực oai thần của Bồ Tát ấy.

“Nếu bị nước lũ cuốn trôi, xưng lên danh hiệu của Ngài, liền được vào đến chỗ cạn.

“Nếu có trăm nghìn muôn ức chúng sinh vì tìm các thứ châu báu như là vàng bạc, lưu ly, xa cừ, mã não, san hô, hổ phách, trân châu…, mà vào biển lớn. Giả như gió đen thổi tầu bè họ trôi giạt vào trong nước quỷ La Sát, trong họ chỉ cần miễn có một người xưng lên danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm, thời các người ấy đều được thoát khỏi nạn quỷ La Sát.

“Do nhân duyên ấy nên Ngài được gọi là Quán Thế Âm.

“Lại như có người sắp sửa bị hại, nếu xưng danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm, thì các dao gậy mà người hại mình cầm đến đều gẫy từng đoạn, mà được giải thoát.

“Nếu khắp cõi nước ba ngàn đại thiên tràn đầy Dạ Xoa La Sát, muốn đến hại người, nếu nghe người kia xưng danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm, thì các ác quỷ còn không nhìn bằng cặp mắt hung dữ, huống gì làm hại.

“Lại như có người, hoặc có tội hoặc vô tội, gông cùm xiềng xích trói chặt lấy thân, nếu xưng danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm, thì đều đứt đoạn mà được giải thoát.

“Nếu khắp cõi nước ba ngàn đại thiên tràn đầy giặc cướp, có một nhà buôn dẫn các người buôn, khuân vác châu báu, đi qua đường hiểm, một người trong nhóm cất tiếng nói rằng : Các thiện nam tử, đừng có sợ sệt, các vị hãy nên một lòng xưng lên danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm. Vị Bồ Tát này có thể thí cho chúng sinh sự không sợ hãi. Các vị nếu cùng xưng danh, thì sẽ thoát khỏi các giặc cướp này.

“Các người buôn nghe, đều nói thành tiếng : Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát. Do xưng danh như thế, nên liền được giải thoát.

“Vô Tận Ý, năng lực oai thần của Quán Thế Âm Bồ Tát Ma Ha Tát uy nguy như vậy !

“Nếu chúng sinh nào mà nhiều dâm dục, thường cung kính niệm Bồ Tát Quán Thế Âm, sẽ được lìa dục; nếu nhiều sân hận, thường cung kính niệm Bồ Tát Quán Thế Âm, sẽ được lìa sân; nếu nhiều ngu si, thường cung kính niệm Bồ Tát Quán Thế Âm, sẽ được lìa si.

Vô Tận Ý, Bồ Tát Quán Thế Âm có năng lực lớn oai thần như thế, gây bao lợi ích, thế nên chúng sinh tâm thường phải niệm.

“Nếu có người nữ, giả như muốn cầu con trai, lễ bái cúng dường Bồ Tát Quán Thế Âm, liền sinh con trai phúc đức trí huệ; giả như muốn cầu con gái, liền sinh con gái tướng mạo đoan chính, kiếp xưa đã từng gieo trồng gốc đức, nên được mọi người ái kính.

“Vô Tận Ý, Bồ Tát Quán Thế Âm có năng lực như thế. Nếu chúng sinh nào cung kính lễ bái Bồ Tát Quán Thế Âm, thời phúc đức ấy không hề uổng mất. Thế nên chúng sinh đều phải thọ trì danh hiệu Bồ Tát Quán thế Âm.

“Vô Tận Ý, nếu có người thọ trì sáu mươi hai ức số cát sông Hằng danh hiệu Bồ Tát, lại suốt đời cúng dường ăn uống, quần áo, giường nằm, thuốc men. Ý ông nghĩ sao : Thiện nam tử ấy, thiện nữ nhân kia, công đức nhiều không ?”

Vô Tận Ý nói : “Rất nhiều, Thế Tôn.”

Phật nói : “Nếu lại có người thọ trì danh hiệu Bồ Tát Quán thế Âm, cho đến chỉ cần một thời lễ bái cúng dường. Thì hai ngưòi ấy, phúc đức bằng y như nhau, không chút sai khác, cho đến trăm ngàn vạn ức kiếp cũng không cùng tận. “

“Vô Tận Ý, thọ trì danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm được lợi ích phúc đức vô lượng vô biên như vậy.”

Bồ Tát Vô Tận Ý bạch Phật rằng : “Thế Tôn, Bồ Tát Quán Thế Âm đi lại trong thế giới Ta Bà này ra sao ? Và vì chúng sinh thuyết pháp ra sao ? Năng lực phương tiện là như thế nào ?”

Phật bảo Bồ Tát Vô Tận Ý : “Thiện nam tử, nếu có chúng sinh ở quốc độ nào phải dùng thân Phật thì mới độ được, Bồ Tát Quán Thế Âm liền hiện thân Phật vì họ thuyết pháp.

“Nếu phải dùng thân Bích chi Phật thì mới độ được, liền hiện thân Bích Chi Phật vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng thân Thanh Văn thì mới độ được, liền hiện thân Thanh Văn vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng thân Phạm vương thì mới độ được, liền hiện thân Phạm vương vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng thân Ðế Thích thì mới độ được, liền hiện thân Ðế Thích vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng thân Tự Tại Thiên thì mới độ được, liền hiện thân Tự Tại Thiên vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng thân Ðại Tự Tại Thiên thì mới độ được, liền hiện thân Ðại Tự Tại Thiên vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng thân Thiên Ðại Tướng Quân thì mới độ được, liền hiện thân Thiên Ðại Tướng Quân vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng thân Tỳ Sa Môn thì mới độ được, liền hiện thân Tỳ Sa Môn vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng thân tiểu Vương thì mới độ được, liền hiện thân tiểu Vương vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng thân trưởng giả thì mới độ được, liền hiện thân trưởng giả vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng thân cư sĩ thì mới độ được, liền hiện thân cư sĩ vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng thân tể quan thì mới độ được, liền hiện thân tể quan vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng thân Bà La Môn thì mới độ được, liền hiện thân Bà La Môn vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng thân Tỳ Kheo, Tỳ Kheo ni, Ưu Bà Tắc, Ưu Bà Di, thì mới độ được, liền hiện thân Tỳ Kheo, Tỳ Kheo ni, Ưu Bà Tắc, Ưu Bà di vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng thân phụ nữ trưởng giả, cư sĩ, tể quan, Bà La Môn, thì mới độ được, liền hiện thân phụ nữ vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng thân đồng nam, đồng nữ thì mới độ được, liền hiện thân đồng nam, đồng nữ vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng các loại thân như Trời , Rồng, Dạ Xoa, Càn Thát Bà, A Tu La, Ca Lâu La, Khẩn Na La, Ma Hầu La Già, người cùng chẳng phải người… thì mới độ được, thì đều hiện ra vì họ thuyết pháp.
“Nếu phải dùng thần Chấp Kim Cương thì mới độ được, liền hiện thần Chấp Kim Cương vì họ thuyết pháp.

“Vô Tận Ý, Bồ Tát Quán Thế Âm này thành tựu công đức như thế, dùng đủ hình tướng, dạo các quốc độ, độ thoát chúng sinh. Thế nên các ông phải nên một lòng cúng dường Bồ Tát Quán Thế Âm. Bồ Tát Ma Ha Tát Quán Thế Âm này ở trong hiểm nạn hãi hùng, có thể đem sự không hề sợ hãi mà bố thí cho, thế nên thế giới Ta Bà này đều gọi Bồ Tát là bậc Thí Cho Không Còn Sợ Hãi.”

Bồ Tát Vô Tận Ý bạch Phật rằng : “Thế Tôn, con nay sẽ cúng dường Bồ Tát Quán Thế Âm.” Bèn cởi xâu chuỗi châu báu đeo cổ, trị giá trăm ngàn lạng vàng, để mà đưa cho, và nói như sau : “Nhân giả, xin nhận pháp thí trân bảo anh lạc!”

Thời Bồ Tát Quán Thế Âm không chịu nhận cho. Vô Tận Ý lại bạch với Bồ Tát Quán Thế Âm rằng : “Nhân giả, hãy thương chúng tôi mà nhận lấy chuỗi ngọc này !”

Bấy giờ Phật bảo Bồ Tát Quán Thế Âm : “Hãy thương xót cho Bồ Tát Vô Tận Ý này cùng với bốn chúng, Trời, Rồng, Dạ Xoa, Càn Thát Bà, A Tu La, Ca Lâu La, Khẩn Na La, Ma Hầu La Già, người và chẳng phải người mà nhận lấy chuỗi ngọc ấy.”

Tức thời Bồ Tát Quán Thế Âm thương xót bốn chúng cùng với các loài như Trời Rồng, người, chẳng phải người…, nên nhận lấy chuỗi ngọc ấy, phân ra làm hai phần. Một phần dâng lên Phật Thích Ca Mâu Ni, một phần dâng cúng tháp Phật Ða Bảo.

Vô Tận Ý, Bồ Tát Quán Thế Âm có thần lực như thế mà dạo đi trong thế giới Ta Bà này.

Bấy giờ, Bồ Tát Vô Tận Ý dùng kệ hỏi rằng :

Thế Tôn đủ tướng diệu,
Con nay xin hỏi lại,
Phật tử kia duyên gì,
Mà gọi Quán Thế Âm ?
Ðấng đủ các diệu tướng
Ðáp kệ Vô Tận Ý :
Ông nghe hành Quán Âm
Khéo ứng mọi nơi chốn,
Thệ rộng, sâu như biển.
Bao kiếp chẳng nghĩ bàn,
Theo hầu ngàn ức Phật,
Phát nguyện lớn thanh tịnh.
Ta vì ông lược nói,
Nghe danh hay thấy thân,
Niệm tưởng, đều không uổng,
Diệt được khổ các cõi.
Như ai có ý hại,
Xô mình vào lửa lớn,
Do lực niệm Quán Âm,
Hầm lửa biến thành hồ.
Hoặc trôi giạt biển lớn,
Các nạn rồng, cá, quỷ,
Do lực niệm Quán Âm,
Sóng gió không thể chìm.
Hoặc tại đỉnh Tu Di,
Bị người xô ngã xuống,
Do lực niệm Quán Âm,
Vững như mặt trời trụ.
Hoặc bị kẻ ác đuổi,
Rớt vào núi kim cương,
Do lực niệm Quán Âm,
Mảy lông chẳng tổn hoại.
Hoặc giặc cướp vây quanh,
Cầm đao muốn làm hại,
Do lực niệm Quán Âm,
Giặc tức khởi tâm từ.
Hoặc gặp nạn vua chúa,
Bị xử sắp mất mạng,
Do lực niệm Quán Âm,
Ðao gẫy thành từng đoạn.
Hoặc tù ngục gông cùm,
Tay chân bị xiềng xích,
Do lực niệm Quán Âm,
Mở tung được giải thoát.
Bùa chú, các độc dược,
Muốn làm hại thân mình,
Do lực niệm Quán Âm,
Trở lại hành người hại.
Hoặc gặp ác La Sát,
Rồng độc, các thần quỷ,
Do lực niệm Quán Âm,
Thẩy đều không dám hại.
Hoặc ác thú vây quanh,
Nanh vuốt sắc đáng sợ,
Do lực niệm Quán Âm,
Liền bỏ chạy tứ tán.
Rắn độc cùng bò cạp,
Hơi độc, khói lửa đốt,
Do lực niệm Quán Âm,
Theo tiếng tự quay lại.
Mây sấm nổ, chớp nháng,
Ðổ đá, trút mưa to,
Do lực niệm Quán Âm,
Lập tức tiêu tan hết.
Chúng sinh bị nguy khốn,
Vô lượng khổ ép thân,
Quán Âm lực trí diệu,
Cứu được thế gian khổ.
Ðầy đủ lực thần thông,
Rộng tu trí phương tiện,
Mười phương các quốc độ,
Cõi nào cũng hiện thân.
Cõi ác đủ các loại,
Ðịa ngục, Quỷ, Súc Sinh,
Sinh, lão, bệnh, tử, khổ,
Từ từ khiến diệt hết.
Chân Quán, thanh tịnh Quán,
Trí huệ Quán rộng lớn,
Bi Quán và từ Quán,
Thường nguyện, thường chiêm ngưỡng.
Quang trong sạch không bợn,
Mặt trời Huệ phá ám,
Dẹp tan nạn, gió, lửa,
Sáng khắp rọi thế gian.
Thể Bi nổi sấm rền,
Ý Từ mây diệu giăng,
Rót mưa Pháp cam lồ,
Dập tắt lửa phiền não.
Cãi kiện ra chỗ quan,
Vào quân trận đáng sợ,
Do lực niệm Quán Âm,
Oán thù đều tiêu mất.
Âm diệu, Âm quán thế,
Âm Phạm, Âm hải triều,
Vượt thắng âm thế gian,
Cho nên thuờng phải niệm.
Niệm niệm đừng sinh nghi,
Quán Thế Âm tịnh thánh,
Chính là nơi nương tựa,
Trong khổ não chết chóc.
Ðủ tất cả công đức,
Mắt từ nhìn chúng sinh,
Tụ phúc biển vô lượng,
Cho nên đáng đảnh lễ.

Bấy giờ Bồ Tát Trì Ðịa liền từ tòa ngồi đứng giậy, bước đến trước Phật bạch rằng : “Thế Tôn, nếu có chúng sinh nào được nghe về năng lực thần thông hiển bày muôn mặt, hành nghiệp tự tại, của Phẩm Bồ Tát quán Thế Âm này, phải biết chúng sinh ấy, công đức không phải ít.”

Khi Phật nói Phẩm Phổ Môn này, trong chúng có tám mươi bốn ngàn chúng sinh đều phát Tâm A Nậu Ða La Tam Miệu Tam Bồ Ðề đến chỗ tột cùng không gì bằng.

Bài Tán Phổ Môn :

Hiện bầy mọi môn,
Theo tiếng cứu khổ,
Từ bi nói pháp độ bến mê,
Tùy cảm ứng hiện hình.
Bốn biển tĩnh an,
Tám nạn tuyệt không còn.

Mười Hai Nguyện Quán Âm :

Nam mô hiệu Viên Thông danh Tự Tại, Quán Âm Như Lai, Nguyện phát thệ sâu rộng.
Nam mô một niệm tâm không chướng ngại, Quán Âm Như Lai, Nguyện thường trụ Nam hải.
Nam mô trụ Ta bà u minh cõi, Quán Âm Như Lai, Nguyện theo tiếng cứu khổ.
Nam mô dẹp tà ma trừ yêu quái, Quán Âm Như Lai, Nguyện tận trừ nguy hiểm.
Nam mô bình thanh tịnh rũ dương liễu, Quán Âm Như Lai, Nguyện cam lồ rót lòng.
Nam mô đại từ bi luôn hỉ xả, Quán Âm Như Lai, Nguyện thường hành bình đẳng.
Nam mô ngày đêm tuần không tổn hại, Quán Âm Như Lai, Nguyện diệt trừ ba Ðường.
Nam mô hướng bờ nam chăm lễ bái, Quán Âm Như Lai, Nguyện giải thoát gông cùm.
Nam mô tạo Pháp thuyền ra biển khổ, Quán Âm Như Lai, Nguyện độ chúng sinh tận.
Nam mô trước tràng phan sau lọng báu, Quán Âm Như Lai, Nguyện phương tây đón về.
Nam mô Vô Lượng Thọ Phật cảnh giới, Quán Âm Như Lai, nguyện Di Ðà thọ ký.
Nam mô thân đoan nghiêm không gì bằng, Quán Âm Như Lai, Nguyện thành mười hai nguyện.

2843 Tổng số lượt xem 2 lượt xem ngày hôm nay